Tối hôm đó, ba đứa ngồi ở quán cà phê. Không phải quán sang — quán vỉa hè, ghế nhựa, gió Đắk Lắk thổi mát. Mỗi đứa một ly đen đá.
K kể hồi đầu còn viết prompt kiểu “Hãy giúp tôi viết email cho sếp.” Cả ba cười ồ lên. Vì mình cũng từng vậy. Prompt đầu tiên của mình lịch sự đến mức AI có lẽ cũng ngại.
H thì nhớ lần đầu nghe mình nói về ChatGPT, hỏi ngược: “Ủa, nó là app hả? Tải ở đâu?” Giờ H dùng AI viết content bán hàng mỗi ngày — không cần thuê copywriter.
Hai năm. Từ “AI là cái gì?” đến ngồi kể cho nhau nghe cách mình dùng nó tạo thu nhập.
Không ai trong ba đứa biết code
Mình là giáo viên Hóa. K bán hàng online. H làm kế toán.
Không ai học IT. Không ai biết Python hay JavaScript. Nhưng giờ mình có một cái blog chạy trên Hugo, deploy bằng Cloudflare. K có hệ thống content tự động đăng Facebook. H có bảng tính tự động phân tích doanh số.
Hai năm trước nếu ai nói ba đứa sẽ làm được mấy thứ đó, cả ba sẽ cười. “Thôi đi, tụi mình đâu phải dân IT.”
Nhưng ranh giới “dân IT” và “không phải dân IT” — hóa ra mỏng hơn mình tưởng rất nhiều.
Lazar Jovanovic — non-developer, kiếm tiền thật
Mình nghe tập Lenny’s Podcast về Lazar Jovanovic. Anh này không phải developer. Không bằng cấp IT. Nhưng anh dùng vibe-coding — viết mô tả bằng tiếng Anh, để AI sinh code — và kiếm tiền từ đó.
Lenny nói một câu mình ghi vào sổ: “Product, engineering, design đang hội tụ. Ranh giới nghề nghiệp đang mờ đi.”
Nghĩa là gì? Nghĩa là designer giờ biết code. Marketer giờ biết build app. Và giáo viên Hóa học ở Đắk Lắk — giờ biết tạo blog.
Thế giới không còn chia thành “người biết code” và “người không biết code.” Nó chia thành “người chịu thử” và “người đứng nhìn.”
Đêm hôm đó dạy mình điều gì
Ba đứa ngồi đến 11 giờ đêm. Không bàn chuyện kỹ thuật cao siêu gì — chủ yếu kể cho nhau nghe mấy lần thất bại buồn cười.
K kể lần dùng AI viết caption mà AI chèn tiếng Anh loạn xạ, khách hàng comment: “Chị bán hàng hay bán chữ?” H kể lần bảng tính AI tạo bị lỗi công thức, báo cáo sếp sai lệch cả trăm triệu — may sếp bận không đọc kỹ.
Mình thì kể lần blog bị lỗi deploy, trang trắng tinh, không hiểu tại sao. Ngồi debug đến 2 giờ sáng — hóa ra thiếu một dấu gạch ngang trong file config.
Cả ba cười. Rồi im lặng một lúc.
K nói: “Hai năm trước tụi mình ngồi đây, chắc chỉ nói chuyện giá xăng với giá cà phê.”
Đúng. Hai năm trước, mình không có gì để kể ngoài chuyện trường lớp. Giờ mình có câu chuyện khác — câu chuyện về những thứ mình tự tay xây, tự tay sửa khi hỏng, tự tay làm lại khi thất bại.
Bạn không cần bằng IT
Bạn cần ba thứ: bạn bè đi cùng, một ly cà phê, và sự kiên nhẫn khoảng 2 năm.
Không phải 2 năm học liên tục. Mà 2 năm cứ mỗi ngày mò mẫm thêm một chút. Prompt thêm một câu. Thử thêm một tool. Hỏi thêm một người. Sai thêm một lần.
Rồi một đêm nào đó, bạn ngồi ở quán vỉa hè, kể cho bạn bè nghe hành trình — và nhận ra mình đã đi xa hơn mình tưởng.
💡 Lấy cảm hứng từ: Lazar Jovanovic — Getting Paid to Vibe Code, Lenny’s Podcast
Khóa AI của mình không dạy bạn thành developer. Nó giúp bạn tìm ra CON ĐƯỜNG CỦA MÌNH — giống K tìm ra content, H tìm ra automation, và mình tìm ra vibe-coding. Mỗi người một hướng, nhưng cùng xuất phát từ chỗ: “Mình đâu biết gì.”



